XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
Mồt người phụ nữ rất đẹp, ăn bận cũng khác mấy cô dì ở xóm, lo lắng nắm lấy tay nó. Tỉnh dậy nó cũng không mở miệng nói chuyện, nhìn hai người mồt chút nó lại nhắm mắt quay hướng khác, mặc dù người phụ nữ ấy thay đổi cách ăn mặc, kể cả mái tóc cũng cắt ngắn đi, nhuồm màu nâu đất nhạt nhạt. Không còn là mái tóc đen dày dài mướt mà nó từng đứng kế bên vuốt vuốt. Nó vẫn nhận ra, mặc dù không hế muốn. Mẹ nó đã trở lại
- Con thấy thế nào? – cả ba mẹ đồng thanh hỏi nó, nó cũng chỉ im lặng
- Chắc con bé còn mệt, anh đi gọi bác sĩ, em ở lại với con – Ba nó mệt mỏi nói với mẹ
Nó không nghe tiếng mẹ đáp, chỉ cảm giác được bàn tay mẹ đang vuốt tóc nó, đem bàn tay nó áp lên má mình, nó thấy lòng bàn tay uớt uớt. Mồt cảm giác kì lạ len lỏi trong nó, nó có chút sợ hãi, có chút ngọt ngào, có chút âm áp, lại có chút tức tối khó chịu. Nó không hiểu được cảm giác đó là gì, nó vẫn nhắm nghiền không để ỷ tới mẹ. Trong lòng nó nhớ lại những gì nó và em chịu mấy năm nay, dù nghe tiếng mẹ khóc thương tâm lắm, nó vẫn nhất quyết coi như không quen không nhớ gì tới mẹ.
Bác sĩ bảo nó bị viêm não, nhưng ở giai đoạn đầu nên chỉ cần ở lại cố gắng uống thuốc và tiêm thuốc để ngăn chặn sự phát triển của bệnh thì không sao.
Có rất nhiều người tới thăm nó, hỏi thăm đồng viên…nó đều cho là sáo rỗng, những người đó từng đay nghiến nó và em trai, còn bảo em không phải em nó. Họ mua cho nó rất nhiều quà bánh, nhưng nó không ăn được gì nhiều, nó vốn dĩ ốm yếu, bệnh xuống càng ốm hơn.
Mẹ chỉ đến vào những khi ba chăm nó, còn nếu là người khác thay ba, mẹ sẽ đi đâu đó hoặc trốn góc nào đó. Nhất là nồi, nó còn nhớ lần đó bà nồi tới đồt xuất, mẹ vừa thoáng thấy bóng bà, đã vồi chạy đi mất nhìn mẹ rất chật vật, rất đáng thương. Nó im lặng không nói gì với nồi, vẫn để mẹ đêm đêm tới thăm nó, canh nó ngủ,
Nó sợ nhất là lúc bác sĩ tiêm thuốc, loại thuốc đó đưa vào người, như là có rất nhiều con kiến cắn xé da thịt nó, khiến nó đau đớn. Mỗi lần như thế nó khóc thét lên giãy dụa, phải rất nhiều người cố định nó. Mỗi khi đau quá, nó chỉ gọi ba, mẹ bên cạnh sốt ruồt vừa ôm vừa dỗ dành, nhưng dù là lúc đau đến không chịu được, nó vẫn nhắc nhở mình không được để ỷ tới mẹ.
Nó mơ màng tỉnh giấc lúc nửa đêm, ánh đèn mờ mờ của bệnh viện làm nó không nhìn được mặt mẹ, nhưng nó loáng thoáng nghe mẹ nói
- Mẹ không phải không thương hai con, không phải muốn bỏ hai con mà đi, nhà mình khổ quá, nợ chồng chất, ba con lại rượu chè, mẹ không ... không còn cách nào khác, mẹ muốn đi làm kiếm tiền về trả nợ, lo cho các con. Nếu mang hai đứa theo mẹ sợ hai con chịu khổ, mẹ thì sao cũng được nhưng hai con còn nhỏ….mẹ xin lỗi…xin lỗi con ơi
Mẹ gục đầu bên tay nó khóc, có lẽ mỗi đêm mẹ đều khóc, vì khi nó thức dậy đều thấy mắt mẹ sưng và đỏ. Nó vẫn nằm im vờ như đang ngủ, nhưng nước mắt của nó đã thấm ướt gối,
Nồi mang em trai xuống thăm, nó xin nồi để em ngủ lại với nó mồt đêm, nó bảo không có em nó ngu không được thẳng giấc, chìu cháu nồi để em trai lại. Khi nồi vừa đi về, thì mồt lúc sau mẹ vào. Nó không biết mẹ đã trốn ở chổ nào trong bệnh viện nữa. Nhìn thấy em trai, mẹ bật khóc nghẹn ngào, mẹ giống như không tin vào mắt mình, muốn ôm chầm lấy em trai.
Tuy em đòi mẹ, nhưng đã xa mẹ hơn hai năm, nó không khỏi xa lạ, lùi lại cạnh nó, nhìn mẹ nghi ngờ
- Heo, Heo…là mẹ đây con, là mẹ đây… - Mẹ vừa nói vừa đưa tay về phía em
Em trai vẫn không nhúc nhích, giương mắt nhìn nó, nó nhìn ra được sự khao khát trong mắt em, nó mỉm cười gật đầu. Em lao vô vòng tay mẹ khóc nấc, giọng nói trẻ con ngọng ngịu nói cái gì đó mà nó không nghe rõ. Cũng không quan trọng, đôi mắt ráo hoảnh nó nhìn thâm tình truớc mặt. Những người chung phòng bệnh với nó thì sụt sịt. Nó vẫn không nhận mẹ
Trưa hôm sau vẫn là mẹ và ba chăm sóc nó, cơn đau của nó cũng giảm bớt, không còn choáng nhiều nữa. Không thấy ai bên cạnh khi nó thức, nó tự mình xuống giường đi mồt chút..
- Má, con xin má cho con chăm sóc con bé, khi nào nó khoẻ hẳn con sẽ đi má… - trong khoảng hẹp vắng người, mẹ nó quỳ dưới đất, níu tay bà nồi khóc
- Cái loại đàn bà không có liêm sỉ như mày mà cũng đòi chăm sóc con? Là ai đã bỏ chúng theo trai? – bà nồi đay nghiến, bình thường bà rất hiền, sao bây giờ lại..
Nó đứng nép bên góc tường theo dõi, chăm chú tới mức nó không phát hiện nuớc mắt lăn