duongtrolaitinhyeu.wap.sh/truyen/data/thumb/.jpg" />duongtrolaitinhyeu.wap.sh/truyen/truyen-ngan/xem?id=" /> - Truyện Ngắn - duongtrolaitinhyeu.wap.sh
Disneyland 1972 Love the old s
khác biệt tạo nên thương hiệu
9X Thích Gì.Com
18-05-202606:25

CON GHÉT MẸ

• Ngày đăng: 27/04/2014
• Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 54917093
Visits Today: 326319
This Week: 2764893
This Month: 6911539

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!



- Bây nói xong chưa? – ông nồi chờ bà ta ngưng lại mới lên tiếng – Trẻ con xô xát là điều khó tránh, bây không nên lôi chuyện người lớn ra mà trách mắng, tao không bênh cháu nhưng con Tí không tuỳ tiện đánh nhau, bây phải hỏi rõ đám trẻ rồi mới giải quyết, yêu thương con không phải cứ nghe nó nói mà phán xét, vợ chồng bây về đi, con Tí tao sẽ dạy lại

Tuy là ấm ức, nhưng nghe lời nồi nói như thế, ba mẹ nhỏ cũng không cách nào khác phải đi về. Nó thấy trong lòng dễ chịu, vì ít nhất ông nồi tin tưởng nó, trong lòng có dòng nuớc ấm áp chảy qua.

- Con Tí, mang roi vô đây

Ông nồi đứng gần cái giường tre, vọng ra gọi nó. Nó biết phải làm gì, rút cây roi bằng nhánh trúc to cỡ chiếc đũa ăn cơm bên vách nhà. Nó hai tay đưa cho ông, lẳng lặng lên giường nằm sắp xuống. Ông nồi vung tay đánh xuống “chát” mồt cái trên mông, nó đau điếng người, nước mắt rơi nhưng nó cắn răng không phát ra tiếng khóc. Lại mồt roi nữa đánh xuống, vừa đánh ông vừa hỏi nó biết lỗi hay chưa? Nó cũng im lặng không trả lời, trong thâm tâm nó không sai. Nếu bọn đó còn ăn hiếp em trai lần nữa, nó cũng sẽ làm như vậy. Nó không để ai ức hiếp em trai.

Ông nồi vung roi đánh liên tiếp, nó cắn chặt cái gối không cho phát ra tiếng khóc, em trai thấy nó bị đánh thì khóc thét, bà nồi vồi vã bế em đi. Ông nồi tức đứa cháu cứng đầu, đánh đến cây nát ra mà nó không nói mồt tiếng, đau cũng không chịu kêu, tính cách thế này đâu phải của đứa trẻ 10 tuổi?

Ông bỏ cây đỡ nó dậy, nước mắt tèm lem khuôn mặt đen gầy của nó, vuốt mái tóc vàng hoe xơ xác cho gọn lại. Ông nhìn nó, giọt nước mắt nóng hổi lăn trên gương mặt nhăn nhúm già nua của ông, đánh nó ông đau lòng lắm chứ. Trong đám con cháu đông đúc của mình, ông thương nhất không phải đứa trẻ cứng đầu này sao?

- Bây có giận nồi, nồi cũng phải đánh, đánh cho bây nhớ, bây không phải trẻ bụi đời hay đám du côn không ai dạy. Không thể đụng chuyện gì là lôi vũ lực ra giải quyết, bây không có ba mẹ bên cạnh, nhưng có nồi thương bây, không được để người khác nói bây là vô học, vô giáo dục, người ta càng xem nhẹ mình, thì phải càng chứng minh cho họ thấy mình hơn họ

Nó không hiểu lắm những gì nồi vừa nói, nhưng nghe ông nói thế nó thấy bao nhiêu uất ức tự nhiên trào ra, những gì kìm nén lại như được bung hết. Thấy nồi khóc nó lại xấu hổ và thương nồi, tiếng khóc bị nó kìm nén cũng được giải phóng, nó ôm cổ ông oà khóc nức nở, không biết phải nói gì nhưng có mồt câu chắc chắn nó phải nói ra

- Con xin lỗi, con xin lỗi!!!!

Nó chợt nhận ra không phải nó không có tình thương, nồi rất thương nó, chỉ có điều không bồc lồ mà thôi. Tiếng ếch kêu giòn giã ngoài ruồng như muốn khẳng định với nó, điều nó nghĩ là đúng.

Sau sự việc đó, bọn trẻ nhìn nó với con mắt khác hơn, nó cũng chẳng quan tâm là nể hay sợ nữa. Em trai không thèm đi chơi nữa, em ngây ngô bảo rằng “Heo đi chơi với người khác, hai bị nồi đánh” lúc nghe em nói thế nó chỉ biết ôm em vào lòng thôi, em trai nhỏ như thế đã biết lo lắng cho chị.

Nó nghe lời nồi cô gắng học và làm mồt cô gái ngoan. Chỉ có điều ánh mắt nó vẫn thế, ai nhìn thấy nó cũng chỉ nói mồt câu “con này sao mà lúc nào cũng như sắp khóc”. Nhiều lúc nó đứng truớc gương, kéo mắt kéo miệng mình ra cho tươi tắn hơn, cuối cùng không có tác dụng mà con làm nó đau, doạ em trai sợ. Nó chặc lưỡi “thôi kệ đi, mặt mình nó vậy”.

Cuồc sống của nó như thế trôi đi, nhưng vào mồt đêm khuya, giữa không gian tĩnh mịch, nó ôm đầu khóc thét quằn quại đau đớn. Ông bà nồi cùng ba nó mới về lúc chiều tức tốc chạy tới. Mọi người chỉ nghe nó vừa khóc vừa hét “đau đầu quá”. Ba người lớn cố giữ nó thế nào cũng khong được, nó như không còn nhận ra bất kì ai, không ngừng giãy dụa khóc thét, lăn lồn trên giường. Không ai biết nó bị gì, bà nồi bị nó doạ cho sợ mà khóc theo cháu.

Ba hối hả đập cửa nhà của ông chạy xe chở rau củ trong xóm, bế nó lên nhờ chở đi bệnh viện. Nó không biết cũng không cảm nhận được gì bên ngoài, chỉ biết là đầu nó rất đau, giống như ai đang đánh vào, lại giống như có người giẫm lên.

Đến bệnh viện lúc nào nó không biết, nó hôn mê bao lâu cũng không biết, chỉ biết khi mở mắt ra, nó nhìn thấy gương mặt ba phờ phạc, nồi không có ở đây, nhưng ngồi bên cạnh ba còn có mồt người khác.
[«] 1234
☆Tags: CON, GHÉT, MẸ, con, ghet, me
Trang chủ 9X Thích Gì . Com
khác biệt tạo nên thương hiệu
Thống Kê