duongtrolaitinhyeu.wap.sh/truyen/data/thumb/.jpg" />duongtrolaitinhyeu.wap.sh/truyen/truyen-ngan/xem?id=" /> - Truyện Ngắn - duongtrolaitinhyeu.wap.sh
Old school Swatch Watches
khác biệt tạo nên thương hiệu
9X Thích Gì.Com
18-05-202620:10

Trong veo, em yêu anh

• Ngày đăng: 27/04/2014
• Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 55148533
Visits Today: 222906
This Week: 222906
This Month: 7142979

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!



Vẫn sẽ xúng xính áo quần đi ăn với lũ bạn, vẫn vui vẻ cho đến lúc cả bọn kéo nhau vào tiệm bánh kem… Lại là thằng bạn thân mắt tinh như cú, suỷt rú lên vì phát hiện kinh hoàng của nó:

- An! Quay ra đây tao bảo.

- Trình bày luôn đi! – Em còn đang hoa mắt vì tìm chỗ ngồi cho từng ấy người đi cùng, thấy bực mình vì sự phiền phức của thằng bạn.

Nó lôi em xềnh xệch ra phía quầy bánh kem tươi, chỉ trỏ:

- Nhìn đi, có phải anh Duy không?

- Duy nào? – Em gần như bốc hỏa khi nó cứ không ngừng lảm nhảm.

- Còn Duy nào nữa? Mày có mấy thằng người yêu tên Duy hả con ngồ này?

Em thảng thốt:
- Duy có về được đâu?

- Thế kia là anh em cùng cha khác bố với nó à?
Em bàng hoàng, tiến lại gần vài bước nữa, nheo mắt cố nhìn cho thật chính xác, phải rồi, cái dáng kia thì lẫn đi đâu được chứ, cái mũ NS em tặng anh trước ngày anh lên trường đào đâu ra cái thứ hai? Em vẫn ngoan cố, không dám tin vào điều mình đang thấy. Biện minh yếu ớt:

- Trên đời này thiếu gì người giống nhau…

- Mày gọi điện thử xem – Thằng bạn em nhất định không chịu buông tha.

Em run run móc điện thoại, đồt nhiên trong em rối bời, tần ngần mãi không nhớ nổi số của anh. Chợt nhớ ra hôm nọ hứng lên, lưu tên anh vào danh bạ: “Trong Veo, em yêu anh”. Em thấy tim mình như ngừng đập khi đến hồi chuông thứ tư, anh nghe máy, đứng ngay phía trước em vài bước, anh nghe máy!!!

- Em à?

- Vâng – Em lấy hết bình tĩnh, nhẹ nhàng – Anh đang làm gì thế?

- À…anh…Đang ngồi chơi game linh tinh và nhớ em thôi. Còn em?

Nước mắt em nóng hổi, mặn chát trên môi. Em chua xót:

- Em đang ở Paris Bakery anh ạ, và đang đứng sau con bé tóc vàng đi cùng anh ấy…

Anh quay ngoắt lại, nhận ra em, kinh ngạc. Em vẫn giữ điện thoại trên tay, đôi mắt nhìn anh vô hồn, vô cảm. Thằng bạn thân kéo em ra khỏi quán, tống ngay vào cái Taxi vừa trả khách trước cửa, bắt em về nhà. Em thấy anh chạy theo, thấy anh gọi tên em, nhưng không kịp…

Nó mắng em xa xả:

- Bây giờ thì sáng mắt ra chưa? Tao nói từ đầu mà có nghe đâu. Nhẹ dạ cho lắm vào, lúc nào cũng bênh chằm chặp. Đến ngày sinh nhật mày nó còn nói dối không về được để mà đi hẹn hò với con khác. Đùa chứ tao chưa thấy ở nó có cái điểm nào đáng để yêu cả. Hay mày ăn phải bả gì rồi?
Em vừa khóc, vừa ngậm ngùi:

- Tao biết rồi, nhưng không được gọi Duy là “nó”…

Thằng bạn em suỷt đập đầu vào cửa kính tự tử, công nhận, đến Thánh cũng phải chào thua sự ương ngạnh của em.

Em không khóc nữa, bỗng nhiên em chỉ thấy…coi thường. Sau tất cả những gì em vì anh, thì cái giá mà em phải trả cho sự ngu muồi là việc anh thay lòng đổi dạ. Cảm tưởng như khi yêu anh, em có thể vị tha tất cả, nhưng sự phản bồi, thì đó lại là điều xúc phạm nặng nề đối với lòng tự trọng của em. Thằng bạn ngày nào cũng lặng lẽ bên em, nó sợ em sẽ nghĩ quẩn mà làm liều… Bọn dở hơi chết vì tình bây giờ nhan nhản, đến em còn chẳng tin mình sẽ có nghị lực vượt qua chính mình, nữa là nó. Nó bắt em tắt máy, đề phòng anh giở trò năn nỉ kẻo biết đâu em lại mềm lòng. Điện thoại em mấy hôm nay lạnh ngắt. Em suy nghĩ nhiều đến mức phát ốm, lại là thằng bạn em chạy ngược chạy xuôi lo thuốc men cơm cháo, đôi khi nó hát cho em nghe, làm em nhớ giọng anh vô bờ bến. Mồt tuần của em trôi qua như tra tấn khi thiếu vắng hình ảnh của anh. Em sốt li bì, đến hôm nay mới tỉnh hẳn. Quyển lịch trên bàn như trêu ngươi em với cái chữ 14/02 to đùng em khoanh tròn bằng bút dạ đỏ, chi chít trái tim. Em thở dài, với tay úp quyển lịch xuống cho khuất mắt. Người như em, thì đến giờ này “Valinhtinh” cũng chỉ là ngày thương binh liệt sĩ! Thằng bạn dặn em ăn uống đúng giờ, nếu tối buồn thì gọi nó qua đưa đi chơi, không thì ở nhà mà nghỉ ngơi cho khỏe. Em giật mình nhớ đến điện thoại. Nó thiếu hơi em đã ít nhất bảy ngày rồi. Cái biểu tượng Nokia lúc bật máy làm em bồi hồi đến lạ… Bản tin MCA hiện ra liên tiếp, em đếm đúng bảy mươi mốt cuồc gọi nhỡ từ anh theo từng ngày, mồt cuồc từ con lớp trưởng, hai cuồc của thằng lớp học thêm Toán và mấy tin nhắn tổng đài, tự nhiên hụt hẫng…

Đáng lẽ ra…anh nên giải thích…

Mà cũng chẳng quan trọng, giờ còn là gì của nhau nữa đâu?

Tối đến, ăn cơm xong em lại lao vào bàn học. Cả tuần nay bỏ bê sách vở, giờ sờ đến đầu cứ ong ong như đọc chữ Ả-rập. Đang ngáp ngắn ngáp dài thì tiếng chuông cổng vang lên giòn giã, em hét vọng xuống nhà:

- Mẹ ơi! Thằng
[«] 123
☆Tags: Trong, veo, , em, yêu, anh, trong, veo, em, yeu, anh
Trang chủ 9X Thích Gì . Com
khác biệt tạo nên thương hiệu
Thống Kê